James Pitruniak và trải nghiệm Việt Nam

James Pitruniak là Giám đốc quản lý Kết nối Cộng đồng Y tế thuộc tập đoàn Quản lý Tài chính MD Canada (MD Financial Management). Tháng 11 năm 2016, từ sự thôi thúc của bản thân và động viên của bạn bè, James đã quyết định sang Việt Nam tham gia chương trình tình nguyện Uniterra và công tác tại Đại học FPT ở vị trí Chuyên gia Tư vấn Thương hiệu. Trong thời gian ba tuần, James đã làm việc cùng các giảng viên và chuyên viên Đại học FPT để đưa ra những lời khuyên hữu ích và nâng cao năng lực giúp đơn vị đưa ra hướng đi phù hợp xu hướng thị trường trong dự án đổi mới thương hiệu sắp tới.

Bên cạnh thời gian công tác, James cũng dành nhiều thời gian khám phá thủ đô Hà Nội và khu vực lân cận với những trải nghiệm độc đáo như bia vỉa hè phố cổ, bún chả Obama, những con phố đông nghẹt xe máy, hay một đêm trên Vịnh Hạ Long.

Hà Nội – xe máy khắp mọi nơi

Ngay trên đường từ sân bay Nội Bài về thành phố, James bị choáng ngợp với giao thông Hà Nội với những chiếc xe máy ở khắp mọi nơi. “[Xe máy] đi gần [taxi] đến nỗi tôi cảm giác chỉ cần nhoài người ra là ôm ngay được họ mà chẳng cần tháo dây an toàn.” Anh cũng có kết luận ban đầu về thói quen tham gia giao thông của người dân. “Luật lệ giao thông có vẻ chỉ mang tính chất tự nguyện. Tại các nút giao thông, cùng một lúc các xe máy có thể rẽ trái, rẽ phải, nhìn chung là rẽ mọi hướng.”

Phố phường nhộn nhịp

Nghỉ tại một khách sạn trong khu phố cổ, James có dịp cảm nhận nhịp sống phố cổ mà theo anh là dường như không khi nào chậm lại, và tại những ngõ ngách yên lặng nhất vẫn có thể nghe thấy tiếng “xôn xao của thành phố”. Các vỉa hè Hà Nội rất thú vị với những hàng dài xe máy và quán cóc. “Mọi người đều ngồi trên những ghế nhựa cao khoảng 1 foot (chiếc ghế biểu tượng của Hà Nội”, thưởng thức các món ăn đường phố được chủ hàng thao tác ngay trên vỉa hè, từ nấu nướng đến rửa chén bát.”. Và tất nhiên, James đã thử những cốc bia hơi Hà Nội. “Tôi thích nhịp sống và năng lượng của thành phố; thật vui khi được ngồi trên những chiếc ghế nhựa bé tí ti ở quán bia ngắm dòng người qua lại.”

Bên cạnh đó, anh cũng có thêm những quan sát mới mẻ về thói quen của người dân thủ đô. “Ai cũng thích điện thoại di động. Trên phố, luôn luôn có một ai đó đang chụp ảnh bằng điện thoại.” Bên cạnh đó là thói quen hút thuốc lá. “Mọi người hút thuốc khắp mọi nơi. Rất khó tránh khói thuốc khi đi bộ trên vỉa hè vì bạn sẽ gặp rất nhiều nhóm ngồi uống trà, café, bia và hút thuốc cùng nhau.”

blog-pic-1
Các quán ăn trên vỉa hè Hà Nội

blog-pic-5
James được phỏng vấn bởi một nhóm các bạn học sinh.

Ẩm thực

Theo lời khuyên của nhiều người, James đã thử món bún chả nổi tiếng tại quán bún chả Hương Liên, nơi tổng thống Barack Obama và đầu bếp Anthony Bourdain đã tới. “Món ăn rất tuyệt. Tôi cũng thấy khá thú vị khi thấy một cửa hàng nhỏ đã gặp hái được thành công không tưởng sau khi đón tiếp vị khách nổi tiếng. Họ in một bức ảnh lớn dán trên tường và khách đến ăn có thể gọi Obama combo nữa.”

pic-33
Thử combo “bún chả Obama”

Đóng vai khách du lịch

Bên cạnh thời gian công tác, James cũng dành thời gian tìm hiểu Hà Nội, phố phường, những địa danh lịch sử và thăm thú vịnh Hạ Long. Đến với vịnh Hạ Long, anh thực sự bị choáng ngợp trước vẻ đẹp độc đáo của kỳ quan thiên nhiên được UNESCO công nhận. “Bắt đầu, bạn nhìn thấy một vài hòn đảo tiến lại gần rồi nhiều hòn đảo khác nối tiếp nhau kéo dài mien man suốt hành trình.”

pic-22
Nữ sinh trong tà áo dài tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám
pic-41
Vịnh Hạ Long

Ngày Nhà giáo Việt Nam

Làm việc tại Đại học FPT trong những ngày tháng Mười Một, James cũng như nhiều tình nguyện viên Canada khác đều khá nhạc nhiên và ấn tượng về không khí trang trọng và nồng ấm giữa thầy và trò trong ngày Nhà giáo Việt Nam. “Trong nền văn hóa Việt Nam, những người làm công tác giáo dục được coi là một phần không thể tách rời của xã hội”.

pic-34
Buổi kỷ niệm 20-11 tại Đại học FPT nơi James công tác

Tạm biệt Việt Nam

Chia tay Việt Nam, James quay về Canada với nhiều kỷ niệm đẹp cả trong công việc và cuộc sống. “Tôi cảm thấy buồn, cảm giác như đã để lại một phần của mình lại Việt Nam. L4C, FPT, những con người tuyệt vời tôi đã gặp – tất cả đã trở thành ngày hôm qua. Họ có lẽ chỉ cách tôi một cuộc gọi Skype và chắc chắn sẽ không bao giờ bị quên lãng. Tuy nhiên, sẽ không còn khi nào họ là cuộc sống của tôi hàng ngày. Tôi sẽ không bao giờ trở lại những ngày lần đầu tiên làm tình nguyện viên, lần đầu tiên đặt chân đến châu Á. Có lẽ tôi sẽ quay lại Việt Nam, lại một lần nữa làm tình nguyện, tuy nhiên những trải nghiệm lần này sẽ luôn là duy nhất.”